Edit: Sơn Tra
Khi Giang Nhu tới cách vách, thím Vương đang ở trong nhà giặt quần áo.
Bà không giống Giang Nhu, chỉ cần giặt quần áo sạch sẽ cho một người, chú Vương không chỉ bán thịt heo mà còn giết heo, ngày thường quần áo trên người rất bẩn, phải ngâm bằng tro cỏ. Thật ra trong nhà có bột giặt, nhưng dùng được một khoảng thời gian thì cảm thấy phí tiền, vẫn là tro cỏ tốt hơn, mấu chốt là không tốn tiền.
Cổng lớn nhà thím Vương mở ra, nhìn thấy người đến là Giang Nhu, bà kinh ngạc ngẩng đầu lên: "Sao con lại đến đây?"
Bà vội vàng đứng lên, lau hai tay dính nước vào tạp dề, sau đó đến phòng bếp lấy cho Giang Nhu một chiếc ghế dựa, vui vẻ nói: "Ai da, từ khi con gái của thím thi đậu đại học đến nay, trong nhà vô cùng quạnh quẽ, mỗi ngày chỉ có một mình thím ở nhà, thật muốn tìm một người để nói chuyện."
Nói xong thì để ghế dựa ra sau lưng Giang Nhu.
"Đến đây, ngồi đi."
Giang Nhu thầm cảm thấy buồn cười, tuy rằng mới quen biết với người thím này hôm qua, nhưng cô phát hiện, mỗi lần bà mở miệng nói không quá hai câu lại sẽ nhắc đến cô con gái vào đại học, giống như một câu thần chú.
Cô đưa dĩa đồ ăn trong tay cho bà: "Thím, tối hôm qua con đã làm ruột heo kho, đem qua đây cho thím nếm thử, không biết thím có thích hay không?"
Thím Vương "ai da" hai tiếng, nhanh chóng xua tay: "Đứa nhỏ này thật là, thím đã cho con thì làm gì có đạo lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402867/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.