Trước khi đi, Giang Nhu dự định mời Thường Dũng và Phó Phi Đi tới nhà ăn một bữa cơm.
Mặc kệ nói như thế nào, bọn họ quả thật đã chiếu cố không ít cho Lê Tiêu, trong khoảng thời gian Lê Tiêu nằm viện, Thường Dũng mỗi ngày đều đến đây thăm hỏi, Lê Tiêu cứu gã là một chuyện, thái độ của người ta tốt lại là chuyện khác, bọn họ không thể giả vờ không thấy được.
Ở đạo lý đối nhân xử thế, Giang Nhu vẫn khéo léo hơn Lê Tiêu một chút. Chuyện này có lẽ có liên quan đến hoàn cảnh gia đình, tuy rằng trước kia Giang Nhu chưa từng xử lý mấy việc như thế này, nhưng dưới sự ảnh hưởng lâu ngày của anh chị dâu thì vẫn biết một ít.
Dù sao cũng chỉ là làm mấy món ăn.
Lúc Phó Phi đến đây hôm qua, Giang Nhu đã kêu Lê Tiêu nói với y việc này, theo ý của Lê Tiêu thì không cần rắc rối như vậy, thật sự không cần chờ vết thương của hắn tốt hơn, cứ trực tiếp mời hai người kia đến tiệm cơm ăn một bữa.
Giang Nhu không đồng ý, nói với hắn mời người ta đến nhà sẽ chân thành hơn, hơn nữa đồ ăn bên ngoài cũng rất đắt.
Được rồi, Lê Tiêu cứ như vậy đã bị thuyết phục.
Vì thế, sáng sớm hai người bèn đẩy bé con đi chợ mua đồ ăn.
Đi chợ phải đi sớm, nếu không rau dưa tươi ngon đều sẽ bị bán hết, có mấy bác trai bác gái trời còn chưa sáng hẳn đã đi ra ngoài, ngoại trừ rau dưa, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/1916292/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.