Edit: Sơn Tra
Giang Nhu ở lại bệnh viện ba ngày.
Ăn bữa sáng xong, Giang Nhu cầm bài thi mang từ nhà tới ra ban công xem, lúc mệt mỏi thì đứng lên nhìn về phía xa hoặc là cầm lấy quần áo cũ của Lê Tiêu đặt kế bên để vá lại.
Sau khi Lê Tiêu đi theo vị tổng giám đốc tên Thường Dũng kia thì được cấp cho một căn phòng một người, hôm trước Giang Nhu nghe hắn kể còn cố ý chạy đến xem thử.
Cũng không biết nói như thế nào, bên trong không tính là dơ, chỉ là đồ đạc bị vứt lung tung.
Giang Nhu dọn dẹp mọi thứ trong phòng xong, cũng đem quần áo đi giặt, có quần áo và vớ bị rách, Giang Nhu sẽ giúp hắn vá lại, cảm thấy có thể tiếp tục mặc.
Một người đàn ông như hắn không cần quá chú ý, miễn là quần áo bên ngoài không rách là được.
Lê Tiêu rất thích bầu không khí như vậy, hắn ôm con gái nhỏ trong lồng ngực, vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy Giang Nhu bên ngoài.
Loại cảm giác được ai đó ở bên cạnh này thật dễ chịu.
Đến mười một giờ trưa, Giang Nhu cất bài thi định đi ra ngoài. Phòng ở của Lê Tiêu không xa nơi này lắm, ngồi xe buýt mất hai mươi phút, hoặc nửa giờ đồng hồ nếu đi bộ nhanh. Chỗ đó của hắn có phòng bếp, chỉ là hắn chưa bao giờ dùng đến.
Hiện tại Giang Nhu lấy sử dụng, mua đồ ăn làm sẵn quá lãng phí tiền, tự mình nấu sẽ tiết kiệm hơn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/1916290/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.