Giúp đỡ? Bạch Tân chậm rãi nhấm nháp hai chữ ấy trong lòng, xoay người nhường lối cho Trình Quý Thanh đi vào. "Em chắc là muốn giúp thật sao?" Trình Quý Thanh không hiểu, nếu không phải giúp thì lên đây làm gì? Chơi thang máy à? Cô gật đầu: "Ừm, xem có gì cần dùng sức, chị không tiện thì để em." Cô vốn không phải người máu lạnh, làm không được chuyện hoàn toàn đứng bên ngoài nhìn. Vì thế, cô theo "hướng dẫn" của Bạch Tân, đứng ở cửa nhà vệ sinh, nhìn thấy bên cạnh bồn rửa bằng gạch men đen là một mảnh vải nhỏ bé màu trắng như tuyết, mỏng manh như lụa... "......" Mặt Trình Quý Thanh nóng bừng, ánh mắt từ "nội y" chuyển sang nhìn Bạch Tân: "Cái này... em không làm được." Bạch Tân đứng bên cạnh, tay hơi đặt lên bụng, nhướng mày: "Là em nói nếu chị cần dùng sức nhưng không tiện, thì cứ bảo em đến giúp đấy chứ." "...Là em nói năng không suy nghĩ, tuổi trẻ bồng bột, ăn nói ngu si." Nghe vậy, Bạch Tân bị chọc cười, nhưng cố nhịn: "Vậy cuối cùng vẫn phải tự chị giặt rồi." "Chị đừng giặt nữa." Tai Trình Quý Thanh đỏ bừng, từ lúc vào khu vực nhà vệ sinh, hình ảnh đêm đó trong không gian chật hẹp này, khi cô đánh dấu Bạch Tân lại dồn dập ùa về trong tâm trí cô. Thế là cô lùi một bước nhỏ, không để lộ dấu vết. "Vứt đi." "?" Bạch Tân: "Tiểu Trình tổng không giúp thì thôi, còn để chị tốn tiền nữa sao?" Trình Quý Thanh nói với giọng thương lượng: "Chị vứt đi, em mua cái mới cho." Ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/5294597/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.