Cô giúp việc theo sau thấy tình cảnh này, cũng không dám tùy tiện tiến lên - dù lúc đầu nhìn như là vì Bạch Tân quá yếu mà đột nhiên ngã vào người vị Trình tiểu thư này.
Trình Quý Thanh theo phản xạ mà ôm lấy cô.
Trước mặt Trình Quý Thanh là cánh tay nhuốm máu của Bạch Tân, vì quá sốc mà sững lại trong một giây, rồi lập tức nhíu chặt mày, đỡ cô dậy: "Sao lại thành ra thế này? Bị như vậy mà chị còn chạy ra đây làm gì? Không phải máu vẫn còn đang rỉ ra sao!"
Cô giúp việc nghe thấy liền bước tới: "Đúng thế đấy, tiểu thư cứ băng bó vết thương kỹ vào đã, chảy nhiều máu thế này cũng không biết ăn bao nhiêu mới bù lại được..."
Bạch Tân trước sau không nói lời nào. Chính cô cũng không hiểu tại sao, ban đầu chỉ muốn Trình Quý Thanh nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc đang cần cô ấy. Nhưng khi thấy Trình Quý Thanh vội vã chạy đến trước mặt mình, cô lại cảm nhận được nhịp tim mình đang đập thình thịch.
Lâu lắm rồi cô mới lại cảm thấy nỗi tủi thân và đắng cay rõ ràng đến thế.
Cô muốn làm điều gì đó, nói điều gì đó, để nhận được chút gì đó.... bù đắp cho nỗi tủi thân của mình.
Bạch Tân để mặc Trình Quý Thanh kéo mình vào nhà, như thể đây không phải là địa bàn của nhà họ Bạch, mà là của Trình Quý Thanh.
Cô nghe thấy Trình Quý Thanh nói.
"Có cồn i-ốt và băng gạc chứ? Có thuốc cầm máu hay kháng viêm không?"
"Không có thuốc thì lấy thêm băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/5294596/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.