Kim tiêm ức chế rời khỏi cổ Bạch Tân, Trình Quý Thanh nghe thấy một tiếng rên khẽ.
Cô ném cây kim rỗng xuống đất, ôm chặt lấy Bạch Tân đang yếu ớt.
Cánh tay vòng qua eo thon nhỏ, để mặc Bạch Tân ngửa đầu tựa vào vai cô, Trình Quý Thanh ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt của hoa bách hợp từ Omega.
Cô không quay đầu nhìn, chỉ dựa vào hơi thở và nhịp độ để nhận ra rằng Bạch Tân đang hé môi thở nhẹ.
Cổ họng cô có chút khô khốc, cố gắng nhịn không nuốt nước bọt để tránh làm người ta nghĩ rằng cô đang có suy nghĩ không trong sáng.
Mặc dù... đúng là trong một khoảnh khắc nào đó, cô đã nghĩ những thứ không nên nghĩ.
Nếu lúc này có một chiếc gương, có lẽ Bạch Tân sẽ thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, cùng với đôi tai đang nóng lên. Trình Quý Thanh thầm nghĩ như vậy.
Bạch Tân đợi khoảng hai phút mới bình tĩnh trở lại. Thuốc trong túi cô là loại mạnh do Đường Giai mới pha chế vài ngày trước, tác dụng nhanh hơn thuốc ức chế thông thường. Hơi thở của cô dần trở nên đều đặn, lúc này cô nhận ra không gian quá mức yên tĩnh, vì thế nhịp tim đập phía sau lưng càng rõ ràng hơn.
Bạch Tân từ từ thẳng người dậy, Trình Quý Thanh thở phào nhẹ nhõm.
"Ổn chưa?" Cô hỏi.
Bạch Tân khẽ đáp "Ừ", nhưng trong lòng lại nghĩ rằng, thuốc ức chế thường phải mất 10-15 phút mới có hiệu quả, cho dù tiêm sớm thì cũng không thể ổn định nhanh như vậy.
Cô lại nhớ đến lần ở bãi đỗ xe.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/5294580/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.