Phòng cầu thang nằm ở dưới cùng của cả tòa nhà, giống như mở ra một căn phòng nhỏ, ánh sáng không quá rõ ràng.
Bạch Tân tựa nghiêng người vào bức tường trắng. Vừa nãy có người quen đứng ở cửa, chặn mất lối đi của cô.
Cô không thể tìm lối ra khác, bất đắc dĩ phải tạm thời vào đây.
Nhiệt độ cơ thể của cô quá cao, như thể cả bức tường cũng trở nên nóng rát.
Hơi thở của Bạch Tân trở nên nặng nề, ngón tay thon dài của cô đang nắm chặt một ống thuốc ức chế, cố gắng kìm nén phản ứng run rẩy của mình. Tay còn lại định rút kim tiêm ra.
Tin tức tố của cô vẫn chưa tràn ra, nhưng các triệu chứng trong kỳ ph*t t*nh đã rất rõ ràng, sức lực của cô giảm nhanh hơn những gì cô tưởng tượng.
Vì quá yếu, ống thuốc ức chế rơi khỏi tay cô, lăn long lóc trên nền gạch.
Cảm giác khó chịu về thể chất lẫn tâm lý khiến nhiệt độ cơ thể cô càng tăng lên, mồ hôi dính trên trán.
Cô cúi người xuống, chiếc váy dài bó sát cơ thể cộng với sự khó chịu làm cho mọi cử động của cô trở nên khó khăn.
Cô hít một hơi sâu, khi đầu ngón tay sắp chạm tới ống thuốc ức chế thì cánh cửa vào phòng cầu thang bất ngờ bị đẩy ra...
Bạch Tân căng thẳng, động tác dừng lại, giọt mồ hôi trên trán rơi xuống.
"Bạch Tân?"
Là giọng của Trình Quý Thanh.
Giọng nói trầm hơn thường ngày, không biết có phải vì vậy mà cô lại tìm thấy được cảm giác an toàn ngay giờ phút này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tra-a-danh-dau-chi-dai-tuy-dep-ma-dien/5294579/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.