Thẩm Hoài nói: "Tôi nhớ rõ lần đầu chúng ta gặp mặt, cô bé còn rất đề phòng tôi nhỉ? Từ khi nào mà cô không còn bộ dạng sợ tôi nữa thế?" Khúc Tiểu Tây đúng lý hợp tình: "Có lẽ là khi tôi trở thành bạn bè với Túc Bạch, trở thành chị của Tiểu Bảo. Tôi thấy càng có nhiều người, nhiều thứ kiềm chế chú thì sẽ càng không sợ chú nữa." Thẩm Hoài gật đầu thừa nhận, cô bé này đúng là nói lời thật. Cô bé không nói thật thì hắn ta cũng đoán ra, nhưng dù sao nói lời thật cũng khiến người ta cảm thấy người này dù có chút tính toán nhỏ đi chăng nữa thì vẫn được xem như lỗi lạc. Hắn ta thực chân thành cảm khái: "Cô với Túc Bạch chắc chắn có thể trở thành bạn tốt, đều thẳng thắn như vậy." Khúc Tiểu Tây cười: "Đúng rồi, cho nên quan hệ của bọn tôi mới tốt thế đấy." Đối với điểm này, cô cũng thoải mái thừa nhận. Thẩm Hoài tự đáy lòng nói: "Cô như vậy, thật dễ khiến người khác có cảm tình." Khúc Tiểu Tây a một tiếng thật dài, cô quay đầu nhìn thoáng qua sân. Theo lý thuyết thì chỗ của bọn cô đã cách khá xa, giọng nói hai người đều không quá lớn, ba mẹ con nhà họ Trương đáng lẽ phải không nghe được gì mới phải. Thế mà không hiểu sao, có lẽ do không chịu nổi mà Trương Ngọc Uyển bày ra dáng vẻ muốn đi tới nghe ngóng. Khúc Tiểu Tây cười nhạo một tiếng: "Chú lại tiếp tục nói như vậy, người khác sẽ càng hận tôi. Còn gây phiền toái cho tôi nữa."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tieu-ty-ty-van-nang-cua-nam-phu/4666482/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.