Sau đêm động phòng, người ta thường có chút mệt mỏi.
Giang Lâm nghi có thể là lúc trước Vệ Vân Chiêu ăn chay quá lâu, dù sao cũng là người mới hơn hai mươi, lần đầu tiên ăn thịt thì muốn ăn cho đã nên đặc biệt dũng mãnh, giống y như Giang Lâm khen hắn lúc trước.
Trước tiên không đề cập tới chuyện họ thử bao nhiêu loại tư thế, chủ yếu nhất là ngày hôm sau, suýt nữa Giang Lâm đã không dậy được.
Cậu tự nhận thân thể cường tráng, bình thường một người đánh mười người cũng không có vấn đề gì, sao có thể vì buổi tối đã làm một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám,… cụ thể thì cậu cũng không nhớ là bao nhiêu lần vận động trên giường mà suýt chút nữa không xuống giường được cơ chứ, rõ ràng chỉ cần nằm ở trên giường, hoàn toàn không cần dùng sức cơ mà?
Giang Lâm rất khó hiểu.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Vệ Vân Chiêu thì cậu có được một chút an ủi.
Tuy Giang Lâm cảm thấy rất có thể là Vệ Vân Chiêu sợ cậu tức giận nên cố ý giả vờ.
Vệ Vân Chiêu che tay vào chỗ thận, ngồi ở bên giường khen ngợi Giang Lâm: “Tối hôm qua phu nhân rất lợi hại, khiến vi phu muốn ngừng mà không được, hôm nay thật là suy yếu.”
Giang Lâm nằm ở trên giường lạnh lùng nhìn hắn: “Hôm nay xem như ta được mở mang hiểu biết, lần đầu tiên biết khen người khác là dùng câu ‘muốn ngừng mà không được’ để hình dung đấy.”
Vệ Vân Chiêu lấy lòng cười với Giang Lâm: “Là ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-tieu-phao-hoi-ga-thay/525186/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.