Nhóc con vẫn còn nhỏ, có thể bọc đại quần áo của người lớn để ra đường, còn Lâm Thanh Hàn chỉ có thể mặc quần áo của Thẩm Tiện trước, phòng quần áo của Thẩm Tiện có rất nhiều quần áo Lâm Thanh Hàn có thể mặc, nhưng Thẩm Tiện cao hơn Lâm Thanh Hàn gần nửa cái đầu, Lâm Thanh Hàn mặc quần áo của Thẩm Tiện ít nhiều cũng sẽ trông hơi dài một chút.
Lâm Thanh Hàn mặc một chiếc áo len cổ đứng màu trắng, dưới thân mặc thêm một cái quần jean nhung, phần nhung phía trong rất dày, mùa đông mặc quần này cũng không cảm thấy lạnh, nhưng mà lại hơi dài so với cơ thể Lâm Thanh Hàn.
Thẩm Tiện ngồi xổm xuống giúp Lâm Thanh Hàn xắn phần ống quần thừa lên, sau đó mang một đôi ủng Martin vào chân Lâm Thanh Hàn, phía ngoài cùng khoác thêm một chiếc áo khoác lông màu nâu dài đến eo khiến cho Lâm Thanh Hàn trông càng thêm cao gầy.
Trong lúc Thẩm Tiện vì cô mà bận rộn thì Lâm Thanh Hàn đứng ở đó mỉm cười nhìn Thẩm Tiện, Thẩm Tiện nhà cô mặc dù không nhớ được cô là ai nhưng vẫn sẽ đối xử tốt với cô.
Nhóc con thấy hai người đang thay quần áo thì đứng một bên quan sát, "Woah, mẹ mặc cái này đẹp quá!".
Lâm Thanh Hàn bị nhóc con chọc cười ra tiếng, nựng nựng khuôn mặt nhỏ của nhóc con, "Thôi đi, chỉ biết nịnh mẹ".
"Hì hì, không có đâu, Điềm Điềm nói đều là sự thật ~". Nhóc con cọ cọ Lâm Thanh Hàn làm nũng.
Thẩm Tiện cầm một chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thoi-xua-cau-huyet-trong-sach-tra-a/3373388/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.