Lâm cô nương có công đầu trong việc bắt chủ tướng quân địch, tuy trong quân không có tiền lệ nữ tử có thể tòng quân nhưng muội có tài trí, dũng khí, nếu mở ra tiền lệ biết đâu sau này sử sách lưu danh. Ta phong cho muội chức giáo úy.”
Tần Tranh bèn mỉm cười nói với Lâm Chiêu.
“Sau này A Chiêu chính là Lâm giáo úy rồi.”
Không ít võ tướng đều quen mặt Lâm Nghiêu, thậm chí có người từng so tài với Lâm Chiêu nên lúc này cũng đồng loạt nói: “Chúc mừng Lâm giáo úy.”
Lâm Chiêu không nén được vẻ vui mừng kích động, hai tay nắm thành quyền, lập tức quỳ một chân trước Sở Thừa Tắc và Tần Tranh.
“Lâm Chiêu thề chết trung thành với điện hạ và nương nương.”
Tần Tranh đích thân đỡ Lâm Chiêu dậy.
“Mau đứng lên.”
Lâm Chiêu được như ý nguyện, từ nay chinh chiến sa trường, đường đường chính chính.
Tần Tranh cũng mừng thay cho nàng ta.
Đoàn người kéo nhau về phủ.
Trên đường tình cờ gặp được Lâm Nghiêu giữ ở bến Vọng Ô cũng đang toàn thắng mà về.
Lâm Nghiêu nghe nói Lâm Chiêu bắt được chủ tướng quân Trần, được Sở Thừa Tắc phong chức giáo úy, từ nay có thể theo đại quân chinh chiến thì nửa mừng nửa lo.
Hắn đã nghe qua tên tuổi của chủ tướng quân Trần, đó là một mãnh tướng, Lâm Chiêu có thể bắt được hắn quả thật khiến Lâm Nghiêu bất ngờ.
Hắn đi tìm Lâm Chiêu định hỏi cặn kẽ, ai ngờ vừa gọi một tiếng “A Chiêu” liền bị Lâm Chiêu hất hàm ngắt lời.
“Đang ở trong quân, gọi muội là Lâm giáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479132/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.