Gió đêm thổi qua làm những sợi tóc trên trán Sở Thừa Tắc bay phất phơ, giọng của y nghe cũng ngày càng lạnh.
“Hàn tướng quân lo nghĩ nhiều rồi. Trần Quốc coi trọng ngươi như vậy, bản thái tử đang hy vọng có thể dùng ngươi đổi lại vài tòa thành, đương nhiên sẽ không bạc đãi Hàn tướng quân.”
Chủ tướng quân trần tên là Hàn Tu, là cha vợ của đại hoàng tử, đương nhiên không thể chiêu hàng, giữ lại làm con tin trao đổi lợi ích với bên kia cũng được.
Nói xong, Sở Thừa Tắc bèn sai cận vệ áp giải Hàn Tu xuống.
Hàn Tu giận dữ định mắng mỏ liền bị nhét giẻ vào miệng chứ không đến nỗi bị tháo khớp hàm nữa.
Lâm Chiêu nhìn Hàn Tu bị áp giải đi khuất mới nhớ ra mà hỏi: “Người này là quan lớn thật à?”
Lâm Chiêu thường đến phủ nha tìm Tần Tranh và Lâm Nghiêu, Tống Hạc Khanh cũng quen mặt nàng ta, nghe vậy không nhịn được cười, bảo: “Người này là Bình Đông tướng quân – một trong bốn vị tướng có chữ Bình – hiện là cha vợ của đại hoàng tử. Lần này Lâm Chiêu cô nương đã lập công to rồi đấy.”
Lâm Chiêu nghe thấy, mắt lập tức sáng lên nhưng cũng không tranh công mà xấu hổ gãi đầu.
“Cũng nhờ… kế sách của thái tử phi nương nương cả.”
Tần Tranh khẽ mỉm cười.
“Người là do muội bắt được, không cần khiêm tốn. Trên chiến trường quân sư vạch mưu lược nhưng chém giết đều nhờ các chiến sĩ cả. Trước giờ điện hạ thưởng phạt phân minh, công trạng này là của muội, không chạy đâu được.”
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479131/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.