Phản tặc Trần Quốc đóng binh ở bờ sông đối diện, vì nước Nguyên Giang chảy xiết nên không dám khinh suất qua sông.
Hai quân cách con sông dè chừng lẫn nhau, ai nấy đều đợi thời cơ.
Trận chiến này Sở Thừa Tắc xác định mục tiêu chính là phòng thủ chứ không phải tấn công nên đặt trạm gác dày đặc ở ven sông, quan sát chặt chẽ động thái của quân Trần. Họ đào hào sâu ẩn nấp, chỉ cần phản tặc Trần Quốc dám qua sông thì sẽ bị bắn thành con nhím.
Để ba quân tướng sĩ có thể bảo toàn thể lực ứng chiến, việc luyện binh cũng đồi thành ba ngày tập một lần.
Đổng Thành tuy có cái chức trung lang tướng nhưng thật ra giống vệ binh của Sở Thừa Tắc hơn.
Sở Thừa Tắc ở trên đài luyện binh, hắn bèn cầm khăn và nước đứng bên cạnh đợi.
Đổng Thành không ngốc, biết việc mình hùng hổ đòi thử kích hôm đó đã để lộ sơ hở, chẳng qua là đối phương chưa có chứng cứ xác thực để định tội mình thôi.
Bây giờ thái tử chẳng những để hắn cầm khăn mà nước cũng giao cho hắn, rõ ràng là cố tình cho hắn cơ hội hạ độc, mượn cớ này hạ ngục hắn.
Đổng Thành hắn sẽ không mắc lừa, bảo hắn cầm khăn hắn cứ trung thực mà cầm, không bảo hắn bưng nước thì hắn tuyệt đối không chạm vào bình nước.
Sở Thừa Tắc luyện binh xong, lúc đi xuống cầu thang, hắn bèn dâng khăn: “Điện hạ lau mồ hôi đi.”
Sở Thừa Tắc lau xong, hắn lại dâng nước. “Hôm nay mặt trời oi bức, điện hạ uống miếng nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/479117/chuong-290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.