Tần Tranh ngước mắt nhìn y. “Chàng biết à?”
Sở Thừa Tắc cảm thấy hai từ này khá quen tai nhưng lại không thể nghĩ ra đã từng nghe ở đâu.
Y hỏi: “Dùng để làm gì?”
Tần Tranh bèn giài thích cho y tác dụng của thang cá.
Sở Thừa Tắc càng cau mày chặt hơn, cuối cùng chỉ nói: “Người xây hai con đập này hẳn là cũng rất có bản lĩnh.”
Tần Tranh ngớ người. “Hiện nay những đê đập khác không phải xây kiểu này à?”
Sở Thừa Tắc nhìn cô. “Người của Công Bộ mới biết chứ.”
Tần Tranh im lặng.
OK, mỗi nghề có kiến thức riêng, quả thật không thể trông mong là y hiểu cặn kẽ những công trình này được.
Sở Thừa Tắc thấy cô cúi đầu định tiếp tục nghiên cứu hai tấm bản đồ kia thì đưa tay cuộn nó lại, nói: “Không phải chuyện khẩn cấp gì, tối rồi đừng làm hại mắt.”
Tần Tranh chỉ nhất thời tò mò thôi. Tuy vương triều này không tồn tại trong lịch sử thế giới mà cô sống nhưng theo trình độ phát triển trước mắt, đại đa số là khá tương đồng. Bây giờ tự nhiên xuất hiện một thứ đến thế kỷ mười bảy mới ra đời, Tần Tranh hoài nghi phải chăng ba trăm năm trước cũng đã có người xuyên đến thế giới này giống như cô vậy.
Nếu người đó cũng hiểu về công trình kiến trúc, vậy những thứ để lại hẳn không chỉ có một cái thang cá.
Ba trăm đã nay trôi qua, không thể gặp được người đó nhưng nếu thật sự có người cùng thời đại với mình từng ở đây, còn để lại dấu ấn, trong lòng Tần Tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478898/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.