Mặt trời giữa trưa lẩn vào sau tầng mây, treo trên bầu trời như một quả cầu bạc.
Buổi huấn luyện ban sáng đã kết thúc, trong ngoài bãi luyện binh đâu đâu cũng thấy những người ngồi phịch xuống đất, ai nấy đều đổ mồ hôi đầm đìa, mặt mày đỏ bừng.
Sở Thừa Tắc từ trên đài quan sát đi xuống, nhận lấy chiếc khăn do một binh lính đưa đến, lau qua loa mồ hôi trên mặt.
Binh lính kia nó: “Quân sư, quan binh dưới núi lại bắt đầu hô hào thách thức rồi, chúng đã mắng chửi cả buổi sáng, có cần báo cho mấy người chỗ hang Yến làm giảm nhuệ khí của chúng không?”
Sở Thừa Tắc đáp: “Không cần. Trễ nhất là tốt nay quan binh dưới núi sẽ rút bớt một nửa.”
Tính thời gian, lệnh điều binh của triều đình có chậm thế nào thì hôm nay cũng đã đến Thanh Châu, Thẩm Ngạn Chi kéo dài không được bao lâu nữa.
Y đưa chiếc khăn cho binh lính, đúng lúc này Triệu Quỳ đến tìm y. “Quân sư, trại chủ tìm ngài.”
Sở Thừa Tắc gật đầu, dặn thêm: “Buổi chiều ta sẽ không đến nữa, ngươi dẫn dắt họ luyện tập bộ thương pháp vừa học mấy ngày nay.”
Triệu Quỳ chắp tay đáp: “Tuân lệnh!”
Bên ngoài bãi luyện binh có dựng một cái lán tạm thời, lúc Sở Thừa Tắc qua đó, Lâm Nghiêu đang căn dặn binh lính thân tín điều gì đó.
Thấy Sở Thừa Tắc đến, Lâm Nghiêu nói với binh lính kia. “Ngươi lui xuống trước đi, bảo các trạm ngầm theo dõi chặt chẽ thủ lĩnh của các sơn trại.”
Binh lính nhận lệnh xong thì lui ra. Sở Thừa Tắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478882/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.