Ngọn lửa nhanh chóng thiêu hủy bức tường bằng tre, bọn thủy tặc lần lượt leo lên.
Trước kia Ngô Khiếu đã từng đi con đường này, gã quen đường dẫn bọn thủy tặc đi vào trong trại, không ngờ một tên thủy tặc phía sau bỗng hét lên thảm thiết. Chúng quay đầu lại xem, hóa ra là tên kia giẫm một chân vào bẫy thú.
Ngô Khiếu nghĩ đến bức tường trúc bên vách đá, trực giác cho thấy trong rừng chắc chắn đã bày bố không ít cạm bẫy nên nuốt nước miếng, nói: “Các huynh đệ theo sát ta, trong rừng này có lẽ còn có bẫy.”
Gã vừa nói xong, trong rừng có mấy khúc chông tre phóng tới, vài tên thủy tặc mất mạng ngay tại chỗ.
Nhất thời đám thủy tặc đều hoảng loạn, cầm nỏ lên bắn loạn xạ vào cánh rừng nơi chông tre phóng ra.
Nhưng phía đó không có động tĩnh gì cả, cứ như là chỗ không người vậy.
Tên thủ lĩnh nổi giận đùng đùng, tóm cổ áo Ngô Khiếu, hung tợn nói: “Bây giờ ông mày ngày càng cảm thấy đây là cái bẫy mà ngươi và Kỳ Vân Trại đã bắt tay với nhau gài ta!”
Ngô Khiếu vội vàng nói: “Đại đương gia bình tĩnh đã! Tôi đã bị Kỳ Vân Trại xóa tên, bây giờ các sơn trại khác đều biết Kỳ Vân Trại muốn truy sát tôi, chuyện này đâu thể là giả được chứ?”
Đúng lúc này, tên thủy tặc đi vào rừng trước để thám thính gọi lớn: “Đại đương gia, ở đây có vết máu.”
Khi ấy tên thủ lĩnh mới hất Ngô Khiếu ra, bước nhanh về phía bên kia, nhìn thấy mũi tên dính máu dưới gốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478854/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.