Việc chế tạo thùng làm ngói không thành vấn đề. Có một cái thành phẩm làm mẫu, sau này nếu muốn làm nữa thì chỉ cần tìm một người biết chút ít về nghề mộc là có thể bắt chước làm ra giống như vậy.
Ngày mai Sở Thừa Tắc phải xuống núi. Để nghỉ ngơi lấy sức, tối đó y đi ngủ sớm hơn bình thường nửa canh giờ. Trước khi ngủ y uống thuốc dưỡng thương. Nhờ phúc của y, Tần Tranh cũng uống một chén thuốc an thần. Có lẽ vì để điều dưỡng cơ thể nên vị của nó không quá khó uống.
Tần Tranh vốn đã ngủ rất ngon, có thêm chén thuốc an thần này nữa thì gần như đặt đầu xuống gối là ngủ ngay.
Chiếc chăn cô mượn từ chỗ Lâm Chiêu tối qua đã bị bẩn vì rơi xuống đất, còn chưa tháo lớp vỏ ra giặt nên tối nay hai người vẫn đắp chung một chăn, ở giữa vẫn là khoảng cách chừng hai mươi phân.
Sở Thừa Tắc còn chưa ngủ được. Người bên cạnh hiếm khi ngủ yên, y thầm nghĩ quả nhiên thuốc của Triệu đại phu có tác dụng.
Nhưng một giây sau, một bàn chân đã đạp vào chân y.
Sở Thừa Tắc: “…”
Có lẽ mới uống ngày đầu tiên, hiệu quả còn chưa rõ ràng.
Mưa to liên tục, ban đêm nhiệt độ hạ xuống rất nhiều.
Trong cơn ngủ say, Tần Tranh đạp một chân qua, cảm thấy dường như bên đó khá ấm áp nên cả người cũng lăn qua theo. Sở Thừa Tắc nằm ngửa, còn chưa kịp nghiêng qua thì đã bị cô dùng cả chân lẫn tay ôm như gấu leo cây.
Thoáng qua mũi là mùi hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478853/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.