Buổi chiều có trận mưa to nên nhà lao trong Đại Lý Tự trở nên rất ẩm thấp.
Thẩm Ngạn Chi chậm chạp đi đến trước một buồng giam. Bộ quan phục trên người y bị mưa xối ướt, sắc mặt trắng bệch, cảm giác như chỉ cần chạm vào là vỡ nát.
Đôi giày ống cao bị tích nước mưa, để lại từng vệt nước dài sau lưng hắn, rồi bị ánh đuốc trên tường phản chiếu trông rất kỳ dị, giống như đã đi qua vũng bùn thì bùn kia sẽ mãi mãi dính vào chân, không thể rửa sạch sẽ được.
Người trong nhà giam ngồi tựa vào tường, đầu quay vào trong, sắc mặt tái nhợt, dưới cằm râu mọc lún phún, gầy gò đến nỗi hai má hõm vào, mái tóc được búi lên cũng rối bời, vài lọn rơi xuống trông khá thảm hại, hoàn toàn không có vẻ gì của đại công tử Tần gia “phẩy quạt mỉm cười, thơ tuôn dào dạt” của ngày xưa nữa.
Ngục tốt nói nhỏ với Thẩm Ngạn Chi. “Kể từ khi được đưa đến đây vào ba ngày trước, Tần đại công tử vẫn không ăn không uống, mỗi ngày đưa cơm nước đến ngài ấy đều không động vào.”
Tần Giản bị chuyển đến nhà lao của Đại Lý Tự vào ba ngày trước – sau khi thánh chỉ hạ xuống.
Thẩm Ngạn Chi lẳng lặng nhìn Tần Giản một lát, ánh mắt đờ đẫn. “Mở cửa ra, đưa Tần đại công tử về nhà.”
Giọng hắn vừa trầm vừa khàn, chiếc áo quan được may bằng gấm đất Thục đang nhỏ nước, nhanh chóng đọng thành một vũng nhỏ dưới chỗ hắn đứng. Dưới ánh đuốc, hắn dường như mãi mãi không thể thoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478851/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.