Đêm sâu sương xuống, nước sông ngầm lạnh đến thấu xương. Tần Tranh cố sức bơi, lạnh đến nỗi răng va vào nhau cầm cập.
Phía trên thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng bước chân của quân phản loạn: “Lục soát kỹ cho ta! Cửa các cung đều bị khóa, chẳng lẽ thái tử và thái tử phi biết độn thổ hay sao!”
Tay chân đã đông cứng đến tê liệt nhưng Tần Tranh không dám dừng lại. Xung quanh tối đen, cô chỉ có thể dựa theo tiếng quẫy nước và sợi dây buộc trên cổ tay để nương theo phương hướng của thái tử.
Sợi dây trên cổ tay được cô buộc trước khi xuống nước, một đầu buộc vào tay cô, một đầu buộc vào tay thái tử. Để tiện cho việc bơi lội, ở giữa chừa ra độ dài khoảng một mét.
Không biết bơi bao lâu, trên đầu không còn nghe tiếng bước chân nữa, phía trước có thể lờ mờ nhìn thấy một cái lỗ hình vòng cung. Đó là nơi giao nhau giữa sông ngầm và sông bảo vệ thành.
Vào được sông bảo vệ thành có nghĩa là họ đã ra khỏi cung.
Tần Tranh mừng thầm trong bụng, đang định bơi từ sông ngầm sang sông bảo vệ thành thì sợi dây buộc trên cổ tay bị giật lại.
Thái tử nói khẽ: “Đợi đã.”
Tần Tranh không hiểu nguyên nhân nhưng vẫn vịn vách tường bên cạnh sông ngầm, giữ vững thân mình.
Bờ bên kia của sông bảo vệ thành bỗng xuất hiện một toán phản quân cầm đuốc đi tuần tra. Con sông bảo vệ thành rộng hơn ba trượng, quân phản loạn soi đuốc là có thể nhìn thấy động tĩnh ở dưới nước.
Họ còn cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478821/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.