Sao sau khi tỉnh lại, thái tử lại nhìn mình với ánh mắt như không quen biết thế nhỉ?
Bị trọng thương đến mất trí nhớ luôn à?
Tần Tranh cảm thấy ánh mắt y nhìn mình có sức ép vô cùng lớn, rõ ràng không có nhiều ác ý nhưng còn khiến cô nổi da gà hơn cả ánh mắt tham lam của tên thống lĩnh cấm quân khi nãy. Cô đang nghĩ xem có nên nói gì không thì thấy thái tử đột nhiên cau mày, đưa tay ấn lên trán như đau đớn lắm.
Tần Tranh cũng không nghĩ đến việc bỏ chạy nhân lúc y còn yếu. Vấn đề ở đây là bên ngoài toàn là cấm quân, cô ra ngoài chẳng khác nào tự đâm đầu vào rọ.
Hơn nữa với trình độ có thể dùng sợi chỉ vàng đâm xuyên não của thống lĩnh cấm quân khi nãy, Tần Tranh không dám đường đột bỏ chạy, lỡ như vừa xoay người đi, sợi chỉ vàng còn lại trên tay thái tử sẽ xuyên qua đầu mình thì sao?
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi nhưng Tần Tranh đã cân nhắc được toàn bộ lợi và hại trong đó. Cứ nhẫn nhục chịu đựng thêm một lát xem sao. Cô bước tới, tỏ ra quan tâm y: “Điện hạ, người không sao chứ?”
Có lẽ đã qua cơn đau đầu, nhưng lúc nhìn Tần Tranh, ánh mắt của thái tử trở nên khá kỳ lạ. “Không sao.”
Giọng khàn khàn, nhưng cũng trầm ấm dễ nghe.
Y quét mắt nhìn đống thi thể ngổn ngang trong điện, hỏi: “Chuyện gì thế này?”
Tần Tranh nhìn theo ánh mắt của y, đang định trả lời thì bỗng nhớ ra thái tử phi là một thiếu nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat-nuoc/478820/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.