"Bây giờ người cảm thấy thế nào?" Thẩm Tu Viễn nhẹ giọng hỏi.
Ánh mắt Mạnh Quân có hơi chút mê mang, chậm rãi lắc đầu.
Thẩm Tu Viễn nhíu mày nói: "Ta đây lập tức về thủy phủ đổi sang thân phận có Mộc linh căn, điều chế chút thuốc cho ngươi."
Lời còn chưa dứt, y mới bất chợt nhớ tới, nguy hiểm chưa hoàn toàn giải trừ, nơi này vẫn không phải là chỗ có thể ở lâu. Vừa nãy bởi vì lo lắng nam chính, lại kiêm tình huống phức tạp, y vốn không lo lắng để ý tới mấy thứ đấy.
Y không khỏi có chút gấp gáp: "Không được, hiện tại nghỉ ở chỗ này cũng không an toàn, ngươi cùng ta xuống đến thủy phủ..."
"Không cần."
Mạnh Quân hiếm thấy mà cự tuyệt y.
Trọng tâm cơ thể đối phương phảng phất có chút không vững, thân thể hơi nghiêng về phía trước. Thẩm Tu Viễn lắp bắp kinh hãi, cho rằng xảy ra chuyện gì, vội vàng tiến lên đi đỡ.
Mạnh Quân lại thuận thế ôm lấy y, nhẹ giọng thở dài, dịu dàng cất giọng bên tai y: "Sư huynh, huynh cho ta ôm một chút, sẽ ổn thôi."
Thẩm Tu Viễn:!!!
Khuôn mặt không tự chủ được mà đỏ ửng, y tay chân luống cuống, lại có chút không dám động.
Mạnh Quân ôm y thật sự chặt, ngực dán ngực y, lẳng lặng đứng trong chốc lát, cuối cùng chậm rãi buông lỏng y ra. Đối phương cười nhẹ với y một cái, đáy mắt thanh tỉnh, lại không có nửa vẻ máu me dọa người.
Mạnh Quân thấy Thẩm Tu Viễn vẫn có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-su-huynh-ac-doc-cua-nam-chinh/3185452/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.