Thẩm Tu Viễn bị Mạnh Quân nắm tay đi xuyên qua đám người hoan nghênh bọn họ.
Mạnh Quân thấp giọng giải thích cho y, tộc Thanh Long có dân cư thưa thớt, hiện tại ở trên đảo chỉ có khoảng một trăm tộc nhân Thanh Long. Vì bị phong ấn linh mạch trong đại chiến trăm năm trước, tu vi của mọi người đều không vượt qua Nguyên Anh kỳ.
Tộc nhân bình thường trên đảo sinh sống trong sơn động, còn những người có thân phận như tộc trưởng thì ở nhà gỗ.
Thẩm Tu Viễn quan sát một chút những nhà gỗ đó, thoạt nhìn từ ngoài chỉ khá hơn phòng đệ tử bình thường một chút, thậm chí còn không bằng phòng của y ở Thiên Linh Sơn. Nếu như so sánh với phủ thành chủ xa hoa ở thành Bạch Lộ, quả thực là cách biệt một trời một vực.
Y khẽ thở dài. Trong nguyên tác, tộc Thanh Long đã từng là thế gia đại tộc chiếm cứ một phương, vậy mà trải qua đại chiến trăm năm trước lại suy bại tiêu điều đến tận đây, đúng thật là tạo hoá trêu người.
Mạnh Quân an trí y ở phòng khách, tự mình rót trà linh thảo cho y, lại có tộc nhân bưng tới điểm tâm tràn ngập phong vị Long tộc, tản mát ra hương vị ngọt thanh nhàn nhạt. Thẩm Tu Viễn nếm một miếng, nhịn không được nheo lại đôi mắt khen: "Thơm quá."
Dĩ nhiên Mạnh Quân biết khẩu vị của Long tộc như thế nào, nghe vậy cười nhẹ.
Kỳ thật sư huynh còn thơm hơn, chỉ là chính sư huynh không biết thôi.
Hắn dặn dò: "Sư huynh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-su-huynh-ac-doc-cua-nam-chinh/3185449/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.