Mạnh Quân thấy y chần chờ, nhàn nhạt cười: "Cá nướng thì sao?"
Bên cạnh là vách đá gần như thẳng đứng cùng thạch đá quái dị lởm chởm, xa xa là ngọn núi xám nhạt, hợp lại ở một tầng sương xanh nhạt. Thời điểm Mạnh Quân cười lên thật tươi sáng, giống như ánh mặt trời rực rỡ lấp lánh.
"Thẩm Mạn Mạn" lộ ra chiêu bài mỉm cười đáng yêu của tiểu sư đệ: "Mạnh sư huynh, đệ tới giúp huynh."
Cuối cùng y chẳng những khiến người bệnh phải lao động, y còn chỉ có thể ở một bên sống chết mặc bay.
Nhưng y thật sự không có thiên phú bắt cá, khi nãy đứng ở trên tảng đá đã dẫm một chân vào khoảng không, suýt chút nữa rơi vào hồ nước. Cũng may Mạnh Quân tay mắt lanh lẹ, lập tức kéo y tới: "Vẫn nên để ta làm đi."
Vì thế y mặt đầy ủy khuất đứng ở một bên, làm cho chính mình chú trừ thủy cùng với chú tránh thủy, thật cẩn thận hỏi: "Mạnh sư huynh, đệ giúp huynh...xử lý cá?"
Mạnh Quân gật gật đầu.
Hai người xử lý kĩ bụng cá vẩy cá, cùng nhau dựng lên một cái giá nướng đơn giản. Mầm lửa trên củi gỗ cháy lên, phát ra tiếng tắc tắc. Mạnh Quân cầm cá để trên giá nướng, đưa con cá nướng chín đầu tiên cho y.
Y mắt sáng lấp lánh mà duỗi tay tiếp nhận, cắn một ngụm.
Nên nói không hổ là nam chính sao! Đúng như mong đợi với một người có thiên phú nấu dược, cá nướng cũng ăn ngon như vậy, nói không chừng trình độ nấu canh cá còn cao hơn......
Thôi, y vẫn nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-su-huynh-ac-doc-cua-nam-chinh/267521/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.