Đối với tình huống như vậy, Hạ Uyển chỉ có thể âm thầm tán thưởng anh trai và chị dâu trong lòng, làm tốt lắm!
Nhưng Hạ Uyển vẫn cảm thấy rằng cô nên làm phần việc của mình. Sau những nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng cô cũng tìm ra câu trả lời. Hạ Đông đang lên kế hoạch xây dựng một nhà máy bê tông, Hạ Nam đang lên kế hoạch xây dựng một nhà máy sản xuất thảm.
Hạ Uyển: Thảm thì cô biết, còn ceramsite(*) là gì?
Hạ Đông chưa nói gì, vẻ mặt Hạ Nam như kiểu em không biết còn hỏi.
Hạ Uyển: Thực xin lỗi, làm phiền rồi.
Hạ Đông xoa đầu Hạ Uyển, cố gắng nói ngắn gọn nhất có thể: "Đó là vật liệu có thể dùng để xây nhà."
Thực ra gọi là xưởng nhưng thực tế nó chỉ là xưởng nhỏ, không do cá nhân vận hành, do hai người họ ký hợp đồng sau đó thay mặt thôn dân vận hành nó, vậy nên dân làng có thể tham gia vào công việc, đại đội tính công điểm, đến cuối năm Hạ Đông Hạ Nam chia hoa hồng cho đại đội, đại đội lại thống nhất chia cho thôn dân.
Việc đầu tư của nhà máy ceramsite lớn hơn so với nhà máy thảm, chủ yếu là Hạ Đông thiếu tiền, còn Hạ Nam là thiếu kỹ thuật.
Đối với tiền, Hạ Uyển tạm thời không giúp được gì, mà kỹ thuật thì...
"Anh hai, nếu không thì mời một người thầy về dạy mấy tháng với giá cao cũng được?" Hạ Uyển đề nghị.
Hạ Uyển cảm thấy nếu Hạ Nam có ý tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-phao-hoi-phat-he-tot-so-nhat/2177984/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.