Kỳ Thiệu Thành làm việc cũng nhanh chóng, ban đêm liền mang lời nhắn của Hạ Uyển về cho Hạ Đông, Hạ Đông tỏ vẻ đã hiểu tình huống, nhắn Hạ Uyển không cần lại bận tâm, phải lo học hành cho tốt.
Trải qua quá nhiều chuyện như vậy, Hạ Uyển đã tự mình nhận ra, cô biết mình chỉ giỏi nghĩ ra ý tưởng, ở hiện đại đọc sách cũng biết được nhiều, có thể nghĩ ra một vài ý tưởng độc đáo, nhưng muốn thực hành thì căn bản cô cũng không thể giúp được gì. Thậm chí là lý luận suông, vẫn phải nhờ đại lão và nữ chủ ra tay tương trợ.
Hiện tại những gì có thể nghĩ đến đều đã nói cho anh trai chị dâu, chuyện kế tiếp cô không phụ được gì, cũng chỉ có thể học hành cho giỏi. Một ngày hôm nay thôi mà đã không biết có mấy người nói cô phải học cho tốt rồi TvT. Xem ra hình tượng lười biếng của mình làm mọi người ấn tượng khắc sâu quá!
Tâm tình Hạ Uyển có chút phức tạp.
Nhưng suy nghĩ chợt xuất hiện này cũng làm Hạ Uyển xem nhẹ vẻ mặt nghẹn cười của Lâm Thanh Thanh, hừ, cười cái gì mà cười, bài tập chưa đủ nhiều hay sao......
Giữa những cuộc cãi nhau yêu thương ầm ĩ, cuộc sống của năm thứ ba trung học trôi qua thật nhanh chóng, và một tuần nữa cũng lặng lẽ trôi qua.
Dưới sự bảo vệ vô ích của Tống Hà, Kỳ Thiệu Thành đã không có bất kỳ cơ hội nào để ở một mình với Hạ Uyển, nhưng Hạ Uyển đã học được một bài học,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-phao-hoi-phat-he-tot-so-nhat/2177983/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.