Kỳ thực. Ta cũng không hiểu làm sao ta lại chạy đi a.
Chỉ là từ trước đến giờ ta đều tự nhủ phải tránh xa nam chủ. Ai ngờ đâu lại phản xạ thái quá như vậy ToT
Mà thôi kệ đi. Sắp vào học rồi. Ta phải nhanh chân vào lớp.
- chào tiểu Hân. Cậu đến rồi sao?
- uhm. Thẻ học sinh của cậu.
- thẻ học sinh của mình làm sao cơ? Ơ. Chắc vừa nãy đi xung quanh trường nên rơi rồi. May mình còn 1 cái khác. Hì hì.
Ân. Vẻ mặt này của nàng là ý gì đây. Bất đắc dĩ?
- Tiểu Hân. Tý nữa đến nhà sách cùng tớ không?
- được.
- ok
Nhà sách này là ta tình cờ phát hiện ra. Tuy không lớn nhưng không gian mang nét cổ điển rất đẹp. Ta rất thích nên cũng thường xuyên lui tới. Chỉ là mọi khi đi 1 mình, rất chán. Cuối cùng hôm nay cũng có bạn đi cùng.
- tiểu Hân. Bình thường thời gian rảnh cậu làm gì a?
- tớ phụ anh trai chút việc?
- cậu có anh trai sao?
- uhm
- anh trai cậu làm gì vậy?
- vẽ
- ồ. Tớ cũng muốn có anh trai. Mà chị cũng được. Tóm lại là ai cũng được hết ấy. Một mình chán chết. Haizz. A đến rồi. Vào thôi.
Ta đi đến chỗ ngồi quen thuộc của mình.
- cậu uống gì không?
Ở đây còn có 1 khu nho nhỏ cho người đọc sách a. Người ta nói cafe và sách mà
- capuchino
- ok. Ông chủ à. Cho em 2 capuchino nhé.
- sao hôm nay đến sớm vậy? Có cả bạn nữa sao?
- em cúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nu-phu-thay-doi-van-menh/1526581/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.