“Sao cô biết, vợ tôi đang bị bắt cóc?”
Câu hỏi lạnh rờn của người đàn ông, lập tức khiến sống lưng người bên cạnh cứng đờ, mặt mũi biến sắc. Vừa tự giác giữ khoảng cách đã bị đối phương đưa tay bóp chặt cằm.
“Yến Quang Nhu, sao cô dám động vào người phụ nữ của tôi hả?” Ngôn Việt Kỳ gầm lên, đôi mắt trừng trừng như muốn phanh thay xé xác người trước mặt.
“Em…em không có. Em chỉ…đoán bừa linh tinh thôi mà… A đau quá, xin anh buông tay…” Yến Quang Nhu một phen thất kinh hồn vía, chỉ biết vội vàng cầu xin.
Bởi vì, cô có cảm giác như xương hàm của mình sắp bị bẻ gãy tới nơi rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, có khi lát nữa phải nhập viện vì chấn thương.
Mà một khi Ngôn Việt Kỳ đã lên cơn điên tiết sẽ rất khó kìm chế cảm xúc. Hắn phải mất thêm vài chục giây mới lấy lại bình tĩnh, trước khi bóp gãy xương hàm của cô ta.
“Cút.”
Được buông tha, Yến Quang Nhu nào dám bén mảng ở gần người đàn ông ấy nữa. Cuống cuồng tìm túi xách, rồi bỏ chạy.
Vừa lên xe, ả ta liền trưng ra bộ mặt oán hận đầy căm phẫn. Bàn tay siết chặt vô lăng chứng minh cơn thịnh nộ đã đạt tới giới hạn cuối cùng.
Nhìn người đàn ông bên mình tám năm, nay lại lo lắng đến đứng ngồi không yên vì người phụ nữ khác, làm sao cô ta cam tâm?
Càng uất ức, dã tâm sinh ra càng lớn. Và một cuộc gọi đã được Yến Quang Nhu thực hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nu-chinh-thuan-phuc-tra-nam/3406953/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.