Thư viện ——
Đường Miên ngồi trong góc cầm quyển sách trên tay chăm chú đọc từng trang, ánh nắng xuyên qua ô kính cửa sổ chiếu xuống người Đường Miên, như phủ lên người cô một tầng hào quang khiến cho màu da trông càng thêm đẹp mắt.
Vài người ở gần đó lén nhìn Đường Miên, đặc biệt là mấy cậu thanh niên cơ hồ đôi mắt đều phải dính ở trên người Đường Miên, muốn tiến lên nói bắt chuyện nhưng sợ làm cô sợ hãi.
Đến tột cùng phải làm sao để tiếp cận cô ấy để xin phương thức liên hệ đây?
Rốt cuộc, có một người khống chế không được nội tâm ngo ngoe rục rịch đi đến trong góc, trong lúc đi đên còn không quên sửa lại cổ áo.
Khi đến trước mặt cô gái, cậu ta hắng giọng.
Cúi đầu đọc sách Đường Miên nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu.
Bắt gặp ánh mắt của cô gái nhịp tim của cậu ta nháy mắt tăng lên, thình thịch thình thịch mà nhảy, nhìn gương mặt thủy nhuận của cô mặt cậu ta đỏ hết lên.
“Có việc gì?” Đường Miên hỏi.
“E hèm, cái kia, xin hỏi bên cạnh cô có ai không?” Cậu thanh niên khẩn trương né tránh ánh mắt Đường Miên hỏi.
“Xin lỗi, chỗ này đã có người ngồi, anh ấy vừa đi tìm sách lát nữa sẽ quay lại.” Đường Miên mỉm cười đáp.
Bên cạnh Đường Miên thật sự có người ngồi, ngay từ đầu Lệ Ngự đã ngồi ở nơi này, chẳng qua vừa rồi mới rời đi.
Cậu ta nghe câu trả lời của Đường Miên trong lòng hiện lên một cảm giác mất mát, đứng ở tại chỗ do dự một lát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921815/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.