“Sao em lại ở đây, không đi học?” Lệ Ngự lúc nói chuyện liếc ba nam sinh phía sau Đường Miên, cô bé trước mắt bộ dáng ngoan ngoãn không chút chột dạ nhìn qua không giống yêu sớm.
Đường Miên thấy ánh mắt Lệ Ngự, nháy mắt nháy mắt đã hiểu, cười giải thích nói: “Em tới đây tham gia huấn luyện, kia là bạn học của em, hôm nay không có tiết nên bọn em ra ngoài ăn.”
Ngửa đầu nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt Đường Miên lưu lại trên gương mặt ưa nhìn của người đàn ông vào giây hỏi: “Vậy còn anh sao lại ở nơi này?”
“Nghỉ phép, tôi là người Kinh Thị.” Lệ Ngự trầm giọng đáp.
Nga, vậy chính là về nhà, Đường Miên gật gật đầu, sau đó ngẩng đầu lơ đãng nhìn đám đòn ông đi theo sau Lệ Ngự.
Khi Đường Miên nhìn sang đám bạn của Lệ Ngự cũng nhìn Đường Miên chằm chằm, phát hiện con gái người ta ngẩng đầu nhìn qua, nháy mắt sôi nổi giả vờ nhìn sang nơi khác, ra vẻ rất bận rộn.
Đường Miên bị chọc cho phụt một tiếng cười, giơ tay, ngón tay trắng nõn chỉ về phía sau Lệ Ngự hỏi: “Đó là bạn anh sao?”
“Ừm.” Lệ Ngự quay đầu liếc mấy tên đang diễn trò kia, nhấp nhấp môi mỏng, đột nhiên nói một câu: “Bọn họ không phải là người tốt, nên không giới thiệu bọn họ với em.”
Đám bạn tốt phía sau anh ngẩn người!
Đồ trứng thối, nói bọn họ không phải người tốt là sao? Bọn họ là con ngoan trò giỏi nhất trong dòng tộc, yêu tổ quốc yêu đồng bào, trung với tổ quốc trung với đảng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921814/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.