Mấy cô gái này tương đối với nhau nhưng theo trực giác Đường Miên chọn cô gái trông có vẻ quật cường, thoạt nhìn không phải là người thích khóc. Con gái mà gặp phải bọn buôn người thì hoảng loạn và sợ hãi là điều dễ hiểu, nhưng hiện tại Đường Miên không thể trực tiếp đem người mang đi, cô cần phải hiểu rõ tình hình.
Đường Miên đến bên cạnh cô gái trong góc tường, lén vươn tay tới cởi trói cho cô ấy.
Cô bé nhận thấy được một bàn tay mềm mại chạm vào mình mở to hai mắt nhìn về phía Đường Miên bên cạnh, trong bóng đêm đối diện với cô bé là một đôi mắt rất xinh đẹp, trong đôi mắt kia hiện lên ánh sáng, khiến người ta cảm thấy tâm bình tĩnh lại.
Đường Miên cởi trói cho cô bé, sau đó lấy miếng giẻ trong miệng cô ra, đè thấp âm thanh chỉ hai người có thể nghe được nói: “Em đã bị trói bao lâu rồi?”
Cô bé kinh ngạc liếc nhìn Đường Miên trong nháy mắt đã hiểu ra Đường Miên đang muốn tìm hiểu tình hình nói: “Em đã bị trói ba ngày, nơi này bên ngoài có người canh gác, em còn nghe bên ngoài tên lính gác bên ngoài gọi điện thoại nói có người chuẩn bị đến lấy hàng, thời gian là tối nay.”
“Dương Nhuỵ?” Đường Miên bỗng dưng nhìn chằm chằm đôi mắt của cô bé, mở miệng nói.
Dương nhuỵ nghe thấy đối phương biết tên của mình, nháy mắt đề cao cảnh giác, lui ra phía sau một chút, sau đó nhìn chằm chằm Đường Miên hỏi: “Chị là ai?”
“Quả nhiên là em.” Đường Miên nở một nụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921811/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.