“Con cứ đi đi, không biết lần sau trở về là lúc nào, chân của con chưa hoàn toàn lành lại hay là ở nhà nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa, dù sao chuyện ly hôn cũng đã định rồi, nếu người phụ nữ kia còn lằng nhằn nữa thì mẹ sẽ đến thẳng Trịnh gia bắt họ phải giải thích. Cho là Đường gia chúng ta dễ bắt nạt sao?” Giang Tú Phân vừa thu dọn hành lý cho Đường Chiến vừa nói, hy vọng Đường Chiến có thể đổi ý ở nhà thêm một thời gian nữa.
Trên thế giới này công việc khó nhọc nhất chính là làm cha mẹ, khi con còn bé thì tốt, lớn lên thì càng phải nhọc lòng hơn, quân nhân giống Đường Chiến quanh năm ở trong quân khu không về nhà được mấy lần, lại càng khiến cha mẹ lo lắng con ở bên ngoài gặp nguy hiểm.
Giang Tú Phân là một người mẹ, không nghĩ đến chuyện quốc gia đại sự, bà chỉ hi vọng lão Lục luôn bình an.
Giang Tú Phân bà là một người mẹ, nếu một lúc nào đó thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn Giang Tú Phân nguyện ý đánh đổi mạng sống của mình chết thay cho Đường Chiến, bà không sợ chết, dù sao bà cũng đã lớn tuổi rồi, nhưng Đường Chiến thì khắc anh còn trẻ, tương lai còn dài.
Đường Chiến nhìn mái tóc đã hoa răm của mẹ mà trong lòng đầy chua xót, cổ họng nghẹn ngào hạ giọng nói: “Mẹ, chân của con không sao, lần này rời đi không biết mấy năm nữa mới có thể trở về, ba và mẹ tuổi cũng đã cao nên giữ gìn sức khỏe, đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921806/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.