Xung quanh không khí lạnh lẽo, bốn phía không người.
Đường Miên nhìn chằm chằm nữ quỷ nhìn trong chốc lát, cảm thấy không có gì thú vị, hơi hơi dùng sức, chỉ một thoáng tiếng kêu thê lương thảm thiết của nữ quỷ mất dần trong tay Đường Miên.
Rũ mắt nhìn bàn tay trống rỗng, một lát sau xoay người nhấc bổng đứa trẻ bên cạnh, đi về hướng Cục Cảnh Sát.
Có việc thì tìm cảnh sát, đứa trẻ này vừa thấy liền không đơn giản, số mệnh của cậu bé xem tới lần này nhất định có thể gặp dữ hóa lành, an toàn về nhà.
Cục Cảnh Sát, người trực ban đột nhiên thấy một cô bé tiến vào, cô bé còn ôm một đứa trẻ, tổ hợp này rất kỳ quái.
Người trực ban là tiểu Trương, tiểu Trương nhìn hai người, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Cậu bé này, hình như là đi lạc, phiền đồng chia cảnh sát hỗ trợ đưa về.” Đường Miên trả lời, thừa dịp lúc nói chuyện Đường Miên đem cậu bé đặt lên ghế.
Tiểu Trương liếc nhìn đứa nhỏ, sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía này cô bé, chần chờ một hồi nói: “Đứa nhỏ này chỗ nào nhặt được? Cháu quen với nó không?”
“Không quen biết, chờ cậu bé tỉnh lại là có thể đưa trở về, phiền đồng chí cảnh sát, cháu còn phải trở về trường học.” Đường Miên nói.
“Được, cháu đi đi, hay là chú nhờ đồng sự đưa cháu về? Trễ như vậy rồi một cô bé đi một mình trên đường không an toàn.” Tiểu Trương hỏi.
Phiên trực hôm nay trừ bỏ tiểu Trương còn có một đồng sự, chẳng qua lúc này người kia đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921805/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.