Editor: Băng Tâm
“A a a a, có quỷ a!!!”
Một tiếng thét thê lương vang vọng cả phòng ký túc xá, các nam sinh khác nghe thấy, sôi nổi ngồi dậy theo phản xạ.
Trong đó một người lanh lẹ bật đèn pin, bởi vì ký túc xá đúng 10 giờ là tắt đèn, lúc này đã hơn nửa đêm nên không thể bật đèn.
Đèn pin chiếu thẳng lên giường người nam sinh nằm tầng trên, mọi người chỉ nhìn thấy nam sinh tay chân giãy giụa, còn mấy người bên cạnh không thấy gì bất thường.
“Tôi đi, lão Văn à, cậu có mơ thấy ác mộng cũng đừng có chơi xấu, cậu thét lên như vậy làm con tim mong manh yếu đuối của lão tử sợ đến suýt ngừng đập đây này!”
“Không biết sao cậu lại gặp ác mộng, nhưng cậu cứ la thét như vậy thì bọn này sẽ bị cậu hù thành cả đám đều bị yếu tim!”
“Lão Văn, lúc trước sao tôi lại không phát hiện ra cậu có thói quen nói mớ khi ngủ.”
“Mơ thấy quỷ à? Quỷ trông như thế nào, miêu tả cho anh em ở đây mở mang tầm mắt đi……”
Nghe bạn cùng phòng ngươi một câu ta một câu nói, Văn Lượng từ trong hoảng hốt phục hồi tinh thần lại, ánh mắt hơi dại ra, trộm liếc nhìn trần nhà.
Hơi ố vàng màu trắng trần nhà, cái gì đều không có, không có người phụ nữ vừa rồi.
Văn Lượng giơ tay, sờ mặt mình, cũng đã không có mùi tanh ướt át vừa rồi.
Cứ như thể vừa rồi chỉ là một giấc mơ, là ảo giác?
Nhưng giấc mơ này cũng qua chân thật đi, Văn Lượng ngây ngốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921802/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.