Ra khỏi văn phòng của Phạm Văn nhịn không được nữa Đường Miên vội kéo Giang Tú Phân sang một bên chỗ rẽ cầu thang nơi không có nhiều người.
Giang Tú Phân thấy dáng vẻ có chuyện muốn nói của con gái, trong lòng thấy hơi lạ.
“Mẹ, thân thể của lục ca không sao.” Đường Miên kéo tay Giang Tú Phân, có chút ngượng ngùng mà sờ chóp mũi, tiếp tục nói: “Mẹ, đừng ngắt lời, cứ nghe con nói đã.”
“Cứ nói.” Giang Tú Phân nhìn chằm chằm Đường Miên trả về hai chữ.
“Mẹ biết con hiểu trung y mà, vấn đề phương diện kia của lục ca là do thuốc của con, lúc trước con đã hai lần gặp lục tẩu với người đàn ông kia dây dưa trước xưởng dệt. Chỉ là không chứng cứ, lục ca lần này bị thương trở về, con muốn lục ca nghỉ ngơi thật tốt, cho nên đã lấy thuốc kia cho lục ca uống.”
“Đường Miên, con đã sớm biết chuyện Trịnh Anh Hạnh có thai rồi đúng không?” Giang Tú Phân hồ nghi mà nhìn chằm chằm Đường Miên, ngay lúc Đường Miên muốn nói điểm gì đó thì Giang Tú Phân xua xua tay nói: “Thôi quên đi, chuyện này cứ mặc kệ vậy, dù sao lục ca con không cần phải nuôi con thay người khác, chuyện này mẹ sẽ nói với lão lục, con cũng đừng quản nữa.”
Trải qua một đêm kia Giang Tú Phân mơ hồ cảm thấy con gái mình có bí mật, nhưng con gái không nói bà cũng không hỏi, có một số việc biết ròi chưa chắc đã tốt, bây giờ thân thể Đường Chiến không sao là vấn đề tốt nhất.
Ở nông thôn từ trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921801/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.