Tỉnh H.
Còn chưa tới giờ học Đường Miên cđã ngồi trong lớp đọc sách, sáng sớm không khí trong lành, Đường Miên ngồi dựa cửa sổ ngửi không khí trong lành ngoài cửa sổ cùng với hương thơm nhàn nhạt của cây cỏ tâm tình rất là vui sướng.
Tiết Ngao lại đây vừa lúc thấy bộ dáng đang thư giản của Đường Miên, hôm nay tâm tình của cậu cũng rất không tồi, bởi vì ngày hôm qua hai tôn đại Phật ở nhà cậu đã rời đi, tối hôm qua ngủ được một giấc thật ngon.
Nhưng đây khing phải là nguyên nhân chủ yếu mà Tiết Ngao tới tìm Đường Miên, cậu tới tìm Đường Miên là trên đường đến phòn học đã nghe thấy một sự kiện có liên quan đến Đường Miên, cố ý tới hỏi một chút.
"Đường tỷ, em vừa nghe nói một chuyện có liên quan đến chị." Tiết Ngao đến bên cạnh Đường Miên, đôi mắt nhìn chằm chằm cô, như muốn từ trên mặt Đường Miên nhìn ra được cái gì.
Nhưng Đường Miên quá mức bình tĩnh, sắc mặt không thau dổi chút nào, tầm mắt liếc cậu một cái rồi quay lại tiếp tục đọc sách.
Tiết Ngao có chút chịu đả kích: "Đường đại tỷ à, chị đừng như vậy, chẳng lẽ em ở trong lòng của chị còn so ra kém một quyển sách?"
Đường Miên cũng không ngẩng đầu lên, đối với tên Tiết Ngao giống thuốc cao bôi trên da chó sớm đã Đường Miên quen, hơn nữa Tiết Ngao trừ bỏ có chút ồn ào thì không có khuyết điểm khác, cho nên cứ để mặc cậu ta.
Tuy nhiên, người này lại không tự hiểu lấy.
"Tôi đọc sách có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921795/chuong-18-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.