Tỉnh W --
Ở trên tàu gần một tuần, thật vất vả mới đến nơi Giang Tú Phân cùng Đường Dương Sơn không đi tìm chỗ ở, trực tiếp yêu cầu Tiết bạch và Lệ Ngự dẫn bọn họ đến bệnh viện quân y.
Đến bệnh viện, đẩy cửa ra thấy Đường Chiến nằm ở trên giường bệnh hai vợ chồng già hốc mắt đều đỏ, Giang Tú Phân sau khi vào cửa nhìn con trai chằm chằm một hồi, xác định không thiếu mất một cánh tay, một cái chân nào mới thở phào nhẹ nhõm.
Đường Dương Sơn bên cạnh tuy rằng không thích thể hiện, thấy con trai nằm trên giường bệnh thần sắc ổn định hòn đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Đường chiến thấy hai vợ chồng già vào cửa, trên mặt lập tức giơ lên một nụ cười xán, cất cao giọng nói: "Ba, mẹ, sao hai người lại đến đây?"
"Chúng ta sao lại đến đây, con còn không biết xấu hổ hỏi, mẹ kêu con ra ngoài phải cẩn thận sao còn bị thương hả? Con nói xem con ra ngoài quanh năm suốt tháng như vậy về nhà không được mấy lần, ở đây bị thương nếu không có chiến hữu của con đến thông báo thì bọn ta cũng không biết! Con bị thương ở chỗ nào, có nghiêm trọng không?" Giang Tú Phân hồng hốc mắt hỏi, duỗi tay liền phải xốc chăn trên người Đường Chiến lên.
Đường chiến thấy động tác của mẹ lập tức duỗi tay túm chặt chăn, nói giỡn phía dưới chăn anh chỉ mặc quần cộc, bên cạnh còn có Tiết bạch và Lệ Ngự đứng đó, để hai cái đùi trần cho họ nhìn à?
Tuy rằng không cần chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nien-dai-van-co-em-chong/921794/chuong-18-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.