Khoảnh khắc kia Thi Khải Tân còn đã nghĩ xong bản thân sẽ làm gì để kéo đối phương chết cùng. Vậy mà lại đột ngột hồi phục, giống như sợi xích đang trói lấy tinh thần lực bị một đao chém đứt, cả người lập tức nhẹ nhõm, thậm chí còn khỏe mạnh hơn cả lúc trước khi bị ảnh hưởng.
Thi Khải Tân chép miệng, vẫn còn chút vị ngọt, "Phu nhân? Thứ này...".
Trước khi anh ta kịp hỏi thì Quân Thanh Dư đã bình thản nói: "Không dùng được trong phạm vi lớn, cũng không có tác dụng ngay được, qua một thời gian vẫn sẽ bị ảnh hưởng".
Thi Khải Tân gật đầu. Nghĩ lại cũng đúng, nếu có thể dùng được trong phạm vi lớn thì bọn họ đã chẳng bị cầm chân ở đây.
Người bên ngoài vẫn đang cố sức đập cửa, cảnh báo trong phòng ngay từ lúc đầu gặp sự cố đã kích hoạt, bốn phía quanh phòng đều được bao lại, muốn phá hủy bức tường này cần phải mất một lúc. Nhìn những vết lõm trên tường phòng hộ, không biết bên kia dùng thứ gì, lúc va chạm với tường phòng hộ sẽ vang lên âm thanh kinh người. Bức tường này bị phá hỏng cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Thi Khải Tân hơi suy nghĩ rồi mở lời: "Phu nhân, chúng ta...".
Quân Thanh Dư dọn một ít thuốc thử cho vào ba lô, cậu nhét đến đầy ự thì thôi, "Lát nữa tôi cầm chân bọn chúng, anh cầm theo đống này ra ngoài chia cho những người còn tỉnh táo, ném lên người đám sản phẩm thực nghiệm kia là được".
"Không được",
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-nguoi-ca-nho-cua-lao-dai-tho-bao/2127010/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.