Khoảng khắc tay vịn xe lăn bị vỗ nứt, không khí xung quanh đột nhiên ngưng đọng.
Ngay sau đó, một âm thanh quen thuộc chợt vang lên, kiếm đen xuất hiện, nhanh chóng và tàn nhẫn hướng Thanh Chập đâm tới.
Thanh Chập cuống quít rút đao ngăn cản, đao kiếm va chạm vào nhau phát ra một tiếng “Đinh”, không khí xung quanh hai người như tạo ra một làn sóng, tất cả đồ vật bất hạnh trong phòng đều bị làn sóng lan đến, bình phong bị cắt làm đôi, trên kệ giá kêu răng rắc còn sách thì rớt đầy đất.
Văn Triều cảm thấy có gì đó xẹt qua bên má mình—— đó là một mảnh của đao bị kiếm đen chém văng.
…… Cậu bỗng nhiên biết được, đao này vì cái gì mà có nhiều chỗ hổng như vậy.
Thanh Chập miễn cưỡng tiếp được một chiêu, liên tiếp lui mấy bước: “Dừng tay! Ta sai rồi, ta không phải cố ý, ta thay ngươi sửa lại!”
Yến Lâm vẫn như cũ ngồi trên xe lăn không nhúc nhích, Văn Triều thậm chí chưa thấy rõ y ra chiêu như thế nào, chuôi kiếm trong tay y đã kết sương trắng, tản ra làn khí lành lạnh.
Văn Triều vô tội bị vạ lây chậm rãi lau đi máu trên mặt, miệng vết thương bị mảnh đao cắt trúng đã tự lành lại.
“Đã lâu chưa giao thủ, tu vi sư đệ lại tăng lên,” Thanh Chập đem đại đao đặt ra sau lưng, chút lòng còn có chút sợ hãi, “Ngươi vừa rồi, không thật sự muốn giết ta đi?”
Kiếm ở Yến Lâm trong tay tan đi, y lạnh lùng nói: “Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-ma-ton-sau-ta-thanh-doan-sung/3300509/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.