Hạ Nhược Vũ băn khoăn, y không biết phải nói và giải thích như thế nào cho Duật Vân hiểu cả.
Lỡ hắn hiểu lầm y là quái vật rồi cho người thủ tiêu thì sao. Hay hắn coi y là gián điệp rồi giết luôn thì toi.
Nói chung là lựa chọn nào cũng chết hết.
Cho nên y chọn không nói ngay. Chỉ chờ thời cơ để nói thôi.
" Ngươi làm gì ở đây vậy?"
Y ngồi trên bệ cửa, nằm oặt xuống chơi chơi. Cái đuôi cứ đung đưa đều.
Duật Vân nhìn y một chút rồi lại chăm chú vào tấu sớ. Hạ Nhược Vũ nhìn hắn làm mà ngẩn ngơ, y đang nghĩ cách để nói chuyện này sao cho không bị nghi ngờ nhiều nhất.
Đang nghĩ ngợi nên không chú ý, Hạ Nhược Vũ té ngược ra sau cửa sổ.
Meo!
" Té! Té trời ơi té mất!"
Duật Vân ngồi gần đó nhanh tay chụp lấy chân sau của y kéo lên, hắn than trách.
" Ngươi ngủ cũng tìm một chỗ tốt mà ngủ. Ngủ như vậy coi chừng té chết mi luôn."
Meo.
" Cảm ơn nha, ân nhân xấu xí."
" Ta nghĩ ngươi chẳng hiểu đâu. Loài mèo như ngươi đầu óc rất bé, hiểu cũng khó." Duật Vân đặt y ngồi lại đàng hoàng rồi lại cầm bút lên viết tiếp.
Hạ Nhược Vũ bị mắng là đồ não nhỏ thì tức, y chạy đến chân hắn, trèo lên rồi nằm xuống. Cái đuổi còn không quên đập bộp bộp lên y phục của hắn như nói y đáng giận.
" Ngươi... còn gì để phá không?"
Duật Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-linh-mieu-ta-tro-thanh-linh-vat-cua-vuong-phu/3646017/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.