Editor: Linh Kim
“Tiểu Cẩn, em không sao chứ? Tay còn đau không?”
Thừa dịp hai người đứng ở ven đường chờ Tống Thiên cùng Tống Vân Kỳ, Ngôn Hi đau lòng nâng cánh tay Ngôn Cẩn lên.
Trên làn da trắng như bạch ngọc của thiếu nữ, có một dấu tay in xuống cực kỳ rõ ràng.
Ngôn Hi không khỏi cắn môi, chỉ hận mình lúc trước phản ứng quá chậm nên không thể ngăn cản được người đàn ông khó hiểu kia.
Ngôn Cẩn quay đầu nhìn Ngôn Hi, tuy rằng dấu tay có chút rõ ràng nhưng kỳ thực hiện tại Ngôn Cẩn đã không còn cảm giác đau đớn.
Chẳng qua làn da Ngôn Cẩn từ nhỏ đến lớn tương đối dễ để lại dấu vết, cho nên hiện tại thoạt nhìn mới có chút nghiêm trọng.
“Chị, em không có việc gì.”
Ngôn Cẩn đầu tiên là an ủi Ngôn Hi một hồi, sau đó mới nhìn dấu vết nổi rõ trên cổ tay mình.
Bộ dáng này tự nhiên không thể về nhà.
Nếu Tần Văn Châu nhìn thây dấu vết trên tay mình, khẳng định bà cái gì cũng không màng, trực tiếp mang theo Ngôn Cẩn đi tìm Tưởng Thành tính sổ.
Ngôn Cẩn nghĩ nghĩ, dứt khoát ở cổ tay xoa nắn vài cái. Thẳng đến khi trên da đỏ lên một mảng, hoàn toàn che dấu hình bàn tay trên cổ tay, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau đó xoay người đối với Ngôn Hi dặn dò: “Chị, đợi lát nữa về nhà nếu mẹ hỏi tới, chị liền nói em không cẩn thận đụng vào tường một chút.”
Ngôn Hi nghe vậy có chút khó xử nhíu mày: “Nhưng Tiểu Cẩn, chị đã đáp ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248793/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.