Editor: Linh Kim
Ngôn Cẩn đi theo Ngôn Hi đi vào phòng Ngôn Hi.
Phòng bố trí rất đơn giản, hoàn toàn ngắn gọn bất đồng với phòng của Ngôn Cẩn.
Trên biểu hiện của căn phòng cũng biết người bố trí không đặt tâm vào.
Ngôn Hi kéo Ngôn Cẩn ngồi xuống bàn học của mình.
“Tiểu Cẩn, hôm nay cô giáo dạy vẽ, em có muốn cùng nhau làm không?”
Ngôn Hi trịnh trọng lấy từ trong cặp nhỏ ra một xấp giấy vẽ trắng ra.
Ngôn Cẩn nhìn thoáng qua, trên mặt giấy đã hoàn thành hơn phân nửa.
"Cô giáo muốn chúng ta đem mọi người trong gia đình vẽ ra, chị đã vẽ ba và mẹ, hiện tại còn chị và em chưa có vẽ."
Ngôn Hi nói xong, lại quay đầu nhìn về phía Ngôn Cẩn, có chút hưng phấn nói: "Vừa vặn em đã trở về, có thể cho chị làm mẫu vẽ."
Ngôn Cẩn đối với việc này không có ý kiến gì, cô vẫn rất thích Ngôn Hi.
Đích xác cô bé xinh xắn đáng yêu lại hiểu chuyện, ai sẽ không thích?
Chẳng qua hiện tại nhìn Ngôn Cẩn giống như Ngôn Hi là một cô bé nhỏ, nhưng nội tâm cô rõ ràng là một người trưởng thành.
Đối mặt với hai người lớn là Ngôn Thành cùng Tần Văn châu đã có sức phán đoán của người lớn, Ngôn Cẩn đành phải khống chế mình làm ra hành vi của một cô bé năm sáu tuổi.
Nhưng thời điểm ở trước mặt Ngôn Hi, cô tự nhiên hơn nhiều.
Nghe xong thỉnh cầu làm mẫu vẽ của Ngôn Hi, Ngôn Cẩn mở to đôi mắt xinh đẹp lên.
Cô có chút không có ý tốt mà nhìn về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248712/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.