Editor: Linh Kim
Có lẽ hiện tại là thân thể trẻ con, trải qua hơn một giờ trên xe trở về, Ngôn Cẩn chỉ cảm thấy ngồi trên giường trong phòng một hồi liền cảm thấy cơn buồn ngủ lan tới tứ chi.
Giường đệm dưới thân mềm mại cực kỳ, chăn mệm hồng nhạt còn phảng phất mang theo hơi thở của ánh mặt trời.
Tần Văn Châu đã từng nói qua với Ngôn Cẩn, chăn của cô đã được cố ý phơi dưới ánh mặt trời một ngày.
Dưới hoàn cảnh thoải mái như thế, Ngôn Cẩn thực tự nhiên mà phóng túng chính mình bò đến trên giường mà ngủ.
Một đứa trẻ luôn là buồn ngủ nhiều như thế.
Chờ đến thời điểm Ngôn Cẩn mở mắt ra, đồng hồ treo trên tường đã chỉ tới hướng 4 giờ.
Ngôn Cẩn từ trên giường ngồi dậy, xoa xoa đôi mắt, lại dùng tay vịn đỡ chính mình bởi vì ngủ mà trở nên tán loạn đầu tóc, sau đó mới bò xuống giường, hướng về ngoài cửa phòng ngủ đi qua.
Trong phòng khách, Tần Văn Châu đang ngồi ở trên sô pha gọi điện thoại, nhìn đến Ngôn Cẩn từ phòng ra tới, Tần Văn Châu trên mặt lộ ra một cái tươi cười.
Sau đó đối với người đầu kia trong điện thoại đáp: “Tốt, cô Vương tôi đã biết. Thật là xin lỗi, cô cũng biết là Tiểu Cẩn hôm nay mới xuất viện, cho nên mới chậm trễ một chút thời gian, phiền toái đến cô a."
Ngôn Cẩn đi tới bên người Tần Văn Châu, ngẩng đầu lên nhìn bà.
Trong lòng lại đối với những câu nói của Tần Văn Châu tự hỏi một chút.
Sau đó liền phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-tra-xanh-cua-nu-chu-trong-tra-tien-van/1248711/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.