Bên trong phòng ăn yên tĩnh không một tiếng động, bốn người đưa mắt nhìn nhau, đều hoài nghi là mình đã xuất hiện ảo giác.
Phòng ăn nhà họ Lục rộng rãi thông thoáng, lớn đến mức Lục An An cảm thấy. . . Lời mà cô vừa nói đang vang vọng lại, liên tục không ngừng vang lên ở bên tai cô.
Khoảng không im ắng được một tiếng chuông điện thoại di động đánh vỡ, bầu không khí xấu hổ lúng túng chũng theo đó giảm đi không ít.
Lục Duyên khụ một cái, nhận điện thoại: "Alo."
Anh thu mắt lại, liếc mắt nhìn về em gái đang ngồi ở phía đối diện: "Em biết rồi, đang chuẩn bị tới đây."
Sau khi cúp điện thoại, mẹ Lục thanh thanh giọng: "Con muốn ra ngoài?"
Lục Duyên gật đầu.
Mẹ Lục quay đầu nhìn về phía Lục An An, nhẹ giọng hỏi: "An An, con có muốn đi ra ngoài đi một chút không?"
Giờ phút này Lục An An thật sự chỉ muốn tìm cái lỗ để chui vào, không hề muốn đối mặt với ánh mắt của ba người này, nhưng không được --
Cô mặt dày mày dạn lúng ta lúng túng nói: "Dạ, muốn."
Mẹ Lục còn có chút lo lắng: "Nhưng thân thể của con-- "
"Con đã không có vấn đề gì rồi." Lục An An lại vội vàng nói: "Mẹ, thân thể của con bây giờ rất tốt, không phải là bác sĩ đã nói rồi sao?"
Nghe vậy, mẹ Lục cùng cha Lục liếc mắt nhìn nhau, rất bất đắc dĩ.
Bọn họ lo lắng tới thân thể của Lục An An, chẳng qua là bình thường An An rất ít khi đưa ra yêu cầu gì, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-doi-thu-idol-nha-minh/582521/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.