Nhà ở huyện nhỏ này không hấp dẫn bằng ở thành phố, căn nhà cũ kỹ như vậy chủ nhà đã sớm không hy vọng có thể bán được, đột nhiên có người muốn mua, ông cầu còn không được, sảng khoái bán cho Phó Minh Lễ theo giá thị trường.
Trưa hôm đó A Huy liền tìm người quen hỗ trợ làm giùm thủ tục.
Phó Minh Lễ vẫn dẫn Phó Tiểu Ngư, Cố Thanh Vân lên xem một lát, bố cục hai phòng ngủ một phòng khách, kiến trúc kiểu cũ, cửa sổ không lớn, bởi vì tứ phía đều là các tòa lầu, nên ánh sáng cũng không tốt, ban ngày cũng phải bật đèn mới sáng được.
Phó Tiểu Ngư nhìn thoáng qua một vòng, "Đồ dùng trong nhà đều là của mẹ anh hết?"
Phó Minh Lễ lắc đầu, "Anh nghe chủ nhà nói đã đổi hết rồi, sợ xui xẻo."
Phó Tiểu Ngư thở dài, "Cuộc sống của mẹ anh lúc đó cũng không tốt lắm."
Phó Minh Lễ cười nhẹ, "Đúng vậy, bà ấy bỏ đi mà cũng không đòi tiền, cứ vậy liền đi, thật ngu ngốc."
"Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chúng ta không ai biết." Phó Tiểu Ngư đến gần hắn, nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng lắc lắc, nói: "Anh, anh đừng quá đau buồn."
"Đừng lo, anh mày không sao." Phó Minh Lễ giơ tay xoa đầu cô, cười tự giễu, nói: "Anh nghĩ đến rất nhiều nguyên nhân khiến bà ấy bỏ rơi anh, chỉ là không nghĩ tới việc, có thể giữa họ chỉ có giao dịch qua lại mà thôi."+
Kẻ có tiền cùng tiếp viên bồi rượu quán bar, gặp dịp thì chơi, sao có thể có tình cảm thật.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/1122728/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.