Edit: Thư Bê
Beta: Thanh Thanh
~~~
Ánh mắt trong trẻo của Cố Thanh Vân nháy mắt ảm đạm xuống, anh nhìn Phó Tiểu Ngư, mím môi, bộ dáng trông đáng thương vô cùng.
Trong lòng Phó Tiểu Ngư lộp bộp một cái, cô nghĩ lời nói vừa rồi của mình có phải đã quá nặng rồi hay không, quá tổn thương người khác?
Nhưng lời nói ra giống bát nước hất đi, cô dứt khoát không nhìn anh, cúi đầu buồn bực ăn sáng.
Ăn được hai miếng, cô nghe Cố Thanh Vân nói: “Tiểu Ngư, trong lòng em tức giận thì trút với anh này, chờ em trút giận đủ thì tha thứ cho anh, có được không?”
Phó Tiểu Ngư không trả lời, cô chỉ tiếp tục vùi đầu há to miệng ăn mì.
Cố Thanh Vân bất đắc dĩ, chỉ có thể ăn sáng trước.
Một lúc sau, di động ở trên bàn của Phó Tiểu Ngư vang lên, là Phó Minh Lễ gọi đến, sau khi nhấc máy đã nghe được thanh âm tức muốn hộc máu của Phó Minh Lễ: “Em không ở trong phòng sao? Anh gõ cửa cả nửa ngày rồi!”
“Em dậy rồi, giờ đang ở nhà ăn ở dưới lầu ăn bữa sáng.”
“Chờ!” Phó Minh Lễ dứt khoát kết thúc cuộc trò chuyện.
Phó Tiểu Ngư cạn lời, cô còn chưa kịp nói với Phó Minh Lễ là Cố Thanh Vân cũng ở đây, cũng không biết lát nữa hai người gặp mặt sẽ là tình huống gì.
Do dự hai giây, Phó Tiểu Ngư vẫn quyết định nhắc nhở Cố Thanh Vân một chút để anh chuẩn bị tâm lý, vì thế cô ngẩng đầu, mặt không cảm xúc, lạnh giọng nói: “Anh hai tôi đang xuống.”
Khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-em-gai-cua-nam-chinh-va-nam-phan-dien/1122727/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.