Lý Khanh Khanh nghe vậy cười một chút, vừa cõng bao lớn bao nhỏ vào sân, vừa nhìn Thẩm Nhạc Hương nói: "Mau tới giúp nương đi!"
Thẩm Nhạc Hương ừ một tiếng, lập tức thò tay qua đỡ đồ vật trên lưng Lý Khanh Khanh. Hai người thực mau liền dỡ hết đồ trên người Lý Khanh Khanh xuống, toàn bộ bỏ vào trên mặt đất trong viện.
Lúc này Thẩm Gia Hảo trong nhà cũng đi ra, thằng nhóc này hẳn là mới vừa tỉnh ngủ không bao lâu, đang vừa dụi dụi mắt vừa lảo đảo đi ra. Khi nó nhìn thấy cả sân viện đều đang chất đầy đồ vật, cũng nhịn không được kinh ngạc nói: "Nương, thật nhiều đồ ha."
Lý Khanh Khanh nghe tiếng ngẩng đầu nhìn nó một cái, sau đó cầm lấy mấy món đồ trên mặt đất đưa cho hai đứa nhỏ: "Đây là bàn chải đánh răng và ly của hai đứa, về sau mỗi đứa một cái bàn chải, mỗi đứa một cái ly nha."
Hiện tại kiểu dáng bàn chải đánh răng còn thập phần đơn giản, chỉ có mấy màu sắc đơn điệu như đỏ, xanh, lam, đen. Lý Khanh Khanh đưa cái màu đỏ cho Thẩm Nhạc Hương, màu lam cho Thẩm Gia Hảo, dư lại một cái màu đen thì để lại cho Thẩm Mộ Quân. Còn chính cô thì sao? Nguyên chủ vốn không bao giờ bạc đãi bản thân, cô ta vẫn còn một cái bàn chải ra hình ra dáng, đang còn mới cứng đây kìa.
Thẩm Nhạc Hương cầm lấy bàn chải đánh răng của mình, mừng rỡ đến khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng. Nó vậy mà có riêng một cái bàn chải đánh răng nha, đãi ngộ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/251795/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.