Chờ Lý Khanh Khanh từ trong rừng cây nhỏ chạy ra, trong miệng đã nhai nhai một cây linh thực xanh biếc, trong tay còn cầm một cái bánh mì thịt nhỏ.
Thân thể nguyên chủ tuy rằng không phải đặc biệt tốt, nhưng bởi vì cô ta luôn luôn ưu tiên chăm sóc bản thân, thoạt nhìn bộ dáng cũng không khác mấy với người bình thường. Cho dù Lý Khanh Khanh có ăn nhiều linh thực một chút, chỉ cần thay đổi bề ngoài không quá rõ ràng sẽ không ai chú ý, cho nên cô mới đánh bạo cho mình ăn linh thực nhiều một chút, chỉ hy vọng nhanh chóng cải thiện thể chất của thân thể này.
Nhưng mà khi cô đi tới gần bờ sông, bước chận liền lập tức ngừng lại, đột nhiên chậy về hướng tới con sông lớn bên kia. Chờ đến khi cô ghé mình vào bờ sông, nhìn thấy bóng dáng người dưới nước, đột nhiên có chút hối hận vì đã ăn nhiều linh thực đến như vậy. Từ ngày hôm qua sau khi cô xuyên đến đây, cô vẫn luôn chưa có thời gian soi gương, cho nên cô cũng quên khuấy mất chuyện trên mặt nguyên chủ có một vết sẹo.
Lúc này đột nhiên cô lại nhớ tới, liền lo lắng mình không chú ý, vết sẹo trên mặt đã bị linh thực trị hết. Lý Khanh Khanh ghé vào bờ nước nhìn hồi lâu, cũng may cái vết sẹo kia đã qua một thời gian lâu rồi, tuy rằng thoạt nhìn đã phai nhạt hơn so với lúc trước rất nhiều, cũng không vì linh thực mà hoàn toàn biến mất.
Trên mặt người dưới bóng nước, vẫn còn nhìn thấy một cái sẹo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-co-vo-cuc-pham-thap-nien-70/251794/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.