Buổi tối về đến nhà, Tướng quân vẫn chưa về, chỉ có chú Trần ở nhà.
Phó Bạch xem giờ, phát hiện đã hơn 8 giờ rồi: "Chú Trần, hôm nay tướng quân tăng ca ạ?"
"Ừm, hôm nay ngài ấy nhiều việc, lúc 6 giờ chiều có gọi điện về bảo tối nay sẽ về muộn, chắc phải qua 10 giờ mới xong. Tiểu Bạch, cháu đừng chờ, mệt thì lên ngủ trước đi."
Chú Trần thấy Phó Bạch dụi mắt, biết cậu vất vả mấy hôm nay, nên cũng khuyên nghỉ sớm.
Phó Bạch lại muốn đợi tướng quân: "Không cần đâu ạ, cháu ở phòng khách xem TV đợi anh ấy một lát."
"Vậy để chú đi gọt ít trái cây cho cháu." Chú Trần thấy Phó Bạch kiên trì, cũng không khuyên nữa. Phó Bạch nói một tiếng cảm ơn, rồi ngồi xuống sofa, bật TV lên xem một cách lơ đãng.
Ban đầu cậu còn cố chống lại cơn buồn ngủ, nhưng rồi chẳng biết từ lúc nào đã lại thiếp đi.
Lúc Hoắc Vân Sâm trở về, thấy cậu nằm trên sofa, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, anh nhíu mày hỏi chú Trần: "Sao lại ngủ ở đây rồi."
Chú Trần nhỏ giọng nói: "Tiểu Bạch không chịu lên lầu, nói là muốn đợi tướng quân, kết quả đợi một hồi thì ngủ thiếp đi. Tôi liền lấy cho cậu ấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người."
"Vậy à?" Hoắc Vân Sâm nghe nói là Tiểu Bạch chủ động muốn đợi anh, ánh mắt anh dịu dàng hẳn đi: "Chú Trần, chú nghỉ sớm đi. Tiểu Bạch để cháu lo."
"Vâng, tướng quân, vậy tôi đi ngủ đây."
Chú Trần cũng rất biết điều, hoàn toàn không làm phiền hai vợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247880/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.