Sau khi xuống núi, Phó Bạch đã thật sự đói rồi, cậu để Hoắc Vân Sâm cõng mình đi ăn cơm.
Hai người đến nhà hàng ăn một bữa đơn giản, sau đó họ cùng trở về ngâm suối nước nóng. Mệt nhọc cả ngày, giờ ngâm mình trong nước ấm, Phó Bạch thoải mái thở dài một tiếng.
"Thoải mái quá đi."
"Mệt rồi hả em?" Hoắc Vân Sâm ngồi bên cạnh cậu, tay đặt lên eo cậu: "Có muốn anh xoa bóp cho em không?"
Bị anh chạm vào, Phó Bạch nhạy cảm vặn vẹo người: "Nhột."
Ngẩng đầu nhìn anh, cậu phát hiện ánh mắt Hoắc Vân Sâm trở nên sâu thẳm khác thường. Tim cậu giật thót, tròn xoe mắt, kinh ngạc nhìn anh, chẳng lẽ anh muốn... làm chuyện đó ngay trong suối nước nóng?
Cũng quá k*ch th*ch rồi!
Chắc chắn là không được!
Xấu hổ muốn chết!
Phó Bạch đẩy Hoắc Vân Sâm một cái: "Tướng quân, chúng ta vẫn nên cách xa nhau một chút, mỗi người tự ngâm đi."
"Em sợ gì chứ, anh có ăn thịt em đâu." Hoắc Vân Sâm bật cười, vừa nhìn đã đoán được cậu đang nghĩ gì. Dù anh có muốn cũng chẳng thể làm ở đây, nơi này đâu phải khu riêng tư.
Huống hồ đây là lần đầu của cả hai, anh biết rõ Tiểu Bạch vốn ngại ngùng, ngay cả trong phòng còn đỏ mặt, chứ nói gì đến chỗ công cộng.
"Yên tâm đi, anh không cầm thú đến mức đó đâu, chỉ là thấy hôm nay em mệt rồi, muốn xoa bóp giúp em thôi."
"Nhưng anh thế này, em... em hơi không kiềm chế nổi." Đúng là kiểu "im lặng thì thôi, mở miệng liền khiến người ta muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247879/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.