Phó Bạch không ngờ tướng quân lại hỏi cậu câu này, cậu không suy nghĩ nhiều mà đáp ngay: "Đương nhiên là không thể rồi, em là do mèo biến thành, cũng không phải là giới tính ABO như các anh, chắc chắn sẽ không mang thai được."
Hoắc Vân Sâm nhìn chằm chằm vào bụng cậu: "Vậy sao?"
"Đương nhiên là vậy rồi!" Phó Bạch gật đầu lia lịa, sau đó cậu hoàn toàn không ý thức được tại sao mình lại mặc định mình là người nằm dưới. Nếu cậu là người ở trên, thì dù có là giới tính gì, đương nhiên cũng không thể mang thai.
Cho nên à, có những chuyện ngay từ đầu đã được định sẵn rồi.
Sau khi biến thành người, Hoắc Vân Sâm đã dọn cho Phó Bạch một căn phòng trên tầng hai, ngay cạnh phòng anh. Trước đây cậu là mèo con, lại còn là mèo chân ngắn, ở tầng một sẽ tiện hơn, nhưng bây giờ thì khác rồi.
Phó Bạch nhìn căn phòng hoàn toàn thuộc về mình, cậu vui mừng nhảy lên giường lăn vài vòng: "Tướng quân, em có phòng ngủ của riêng mình rồi."
Hoắc Vân Sâm đứng bên giường dịu dàng nhìn cậu: "Ừm, em xem xem có muốn sắm sửa thêm gì không."
Nói đến chuyện này, Hoắc Vân Sâm bảo Phó Bạch đưa thiết bị đầu cuối cho anh, sau đó anh liên kết một thẻ ngân hàng vào đó: "Thẻ này là thẻ phụ của chiếc thẻ đen của anh, em có thể quẹt tùy ý, muốn mua gì cũng được."
"Thật sao?" Phó Bạch kinh ngạc nhìn Hoắc Vân Sâm, sau đó nói: "Như vậy có ổn không?"
"Có gì mà không ổn." Hoắc Vân Sâm xoa đầu Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-be-meo-con-cua-tuong-quan-tan-tat/5247873/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.